Cánh cửa bí mật

636 LƯỢT XEM

Nhà thím Bốn ở ngay sau nhà tôi, chỉ cách nhau có cái hàng rào tre gai. Nhưng muốn qua nhà thím, phải ra ngõ, quẹo trái, đi vòng gần hết chu vi của cái đám ruộng lớn phía trước nhà tôi, rồi lại quẹo trái, thêm một đoạn nữa mới tới. Nói thiệt, tôi chẳng… dại đi kiểu ấy chi cho xa. Tôi ra sau bếp, đến bên hàng rào, chặt phá, bẻ gai, cào đất làm thành một cái… “lỗ chó”, vừa đủ để chui qua sân nhà thím. Con Thu nhà thím cũng thích thú theo ngõ tắt đó qua chơi với tôi. Dĩ nhiên, chuyện này được giữ bí mật. Ba tôi, tác giả của cái hàng rào, không hề biết!

Là hàng xóm nhưng thím Bốn coi tôi như con cháu trong nhà. Mỗi lần nhà thím cuốc đất, cấy hay gặt, thím đều nhớ chừa phần “nước nửa buổi” (bữa ăn giữa bữa sáng và trưa cho người làm đồng) cho tôi. Khi thì xôi, khoai, sắn, khi mì Quảng, bánh bèo,… Món chi cũng ngon cả, nhất là lúc tôi đi học về, nhà vắng vẻ, bếp núc còn lạnh tanh!

Một bữa, mấy con gà trống của thím Bốn rủ nhau sang vườn nhà tôi đào bới, đảo lộn hết cả lên. Lỗ chó ở hàng rào bị ba phát hiện và tôi bị một trận đòn nhớ đời. “Có đường, có ngõ hẳn hoi, không đi, lại phá rào!”. Đau quá, tôi khóc rấm rứt, nhưng không trách giận ba. Mấy luống hành tươi tốt bị bọn gà làm chổng gốc lên trời. Cả một đám cải xanh mơn mởn, ngon lành vậy, cũng bị chúng rỉa trụi lá. Đứa con nít mười ba tuổi, vô tư như tôi nhìn cảnh ấy còn tiếc, nói chi ba. Tôi chỉ tức mấy “thằng” gà nhà thím cũng bày đặt bắt chước tôi… chui lỗ chó qua quậy phá nên tôi mới được ba cho lãnh… lương, không “g”! Sau lần đó, ba tôi “vá” lại cái hàng rào, và cấm tôi “mở đường”… chui rúc.

Nhưng… “ngựa quen đường cũ”, mỗi lần qua nhà thím, tôi lại ra sau bếp, đến bên hàng rào, rồi khựng lại… Bực thật, hai nhà sát nhau mà phải đi vòng vèo! Sao người lớn cứ ưa vòng vèo vậy chứ ? Ngày nào mà tôi chẳng có việc phải qua nhà thím. Lúc thì mẹ sai:

– Qua bên nhà thím Bốn, xin cho mẹ củ nghệ.

Khi thì bảo :

– Con đem trái mít này cho thím Bốn.

Có khi, tôi vừa ở bên ấy về, mẹ mới nhớ ra:

– À, quên, ngày mai nhà mình đi đám giỗ nhà ngoại hết, con nói thím Bốn, mẹ nhờ thím trưa mai qua cho heo ăn dùm.

Đó là chưa kể khi tôi muốn qua chơi, hoặc lúc thím gọi tôi sang. Vậy đó, hàng xóm láng giềng qua lại, thân thiết như thế, sao cứ phải chịu cảnh “gần nhà xa ngõ” chứ!

Không còn lỗ chó, tôi phải qua lại nhà thím Bốn bằng con đường chính xa xôi. Nhưng đứa con gái ương bướng như tôi đâu dễ cam chịu mãi cảnh đó. Chẳng bao lâu, tôi lại nảy ra ý tưởng mới, đầy sáng tạo, hơn hẳn ý tưởng… lỗ chó trước kia! Lần này tôi rủ con Thu cùng thưc hiện nó. Chờ dịp hai nhà vắng vẻ, hai đứa tôi bí mật… thông rào. Dĩ nhiên, tôi chưa quên mấy “con lươn” cộm trên mông, làm tôi đau điếng dạo trước. Nhưng giờ, tôi đã khôn ra. Sau khi “khoét” rào, tôi không quên “chế tạo” cái cửa cũng bằng “chất liệu” làm hàng rào. Chui qua rồi, đóng lại, cài trên cài dưới cẩn thận bằng hai cọng dây kẽm, hàng rào vẫn nguyên vẹn. Bây giờ không thể gọi đây là lỗ chó như trước được, bởi nó hoành tráng hơn nhiều. Đã có “cửa” nguỵ trang, tội gì không làm to một chút cho dễ…chui, vừa nhanh, vừa đỡ vướng víu! Nói chi hai đứa con gái ốm nhách như tôi với con Thu, ngưòi lớn cũng chui được ngon ơ nữa là.

Nhìn “công trình” của mình, hai đứa tôi hí hửng ra mặt và nhất trí đặt cho nó một cái tên rất kêu, như trong truyện trinh thám: “Cánh cửa bí mật”. Sau khi chúng tôi “khai trương” được một… ngày, thì “cánh cửa bí mật” bị… “bật mí”. Thím Bốn đã biết chuyện. Nhưng thím chẳng tỏ thái độ gì, chỉ mỉm cười. Thật ra điều này tôi đã lường trước, bởi cái cửa nằm ngay trước sân nhà thím. Nhưng thím biết cũng chẳng sao. Thím giống như mẹ tôi, hiền lắm! Tôi chỉ sợ ba biết thôi.

oOo

Một bữa tối, mẹ từ ngoài ngõ đi vào, mặt tái nhợt. Mẹ lảo đảo muốn ngã. Tôi ôm mẹ, hoảng hốt gọi ba. Ba luýnh quýnh đỡ mẹ đến giường, bảo tôi lấy dầu. Tôi bấn loạn, chẳng thấy chai dầu ở đâu cả. Tôi chạy vù ra sau nhà, chỗ hàng rào. Vừa chạy tôi vừa kêu thất thanh:

– Thím Bốn ơi! Thím Bốn ơi! Mẹ con… mẹ con… bị xỉu…

Trời tối mịt, cũng may nhờ ánh đèn bên nhà thím hắt sang, nên tôi không bị đâm vào mấy cây mít. Thím Bốn hớt hải chạy ra hàng rào, rồi lật đật quay lại vớ vội lấy cái vồ đập đất dựng chỗ hiên, đẩy bật “Cánh cửa bí mật”, chui qua nhà tôi. Ba tôi vẫn đang lục tung gối, mền ở đầu giường, tìm chai dầu. Thím vội vã chạy về lấy dầu. Thím xoa dầu khắp người mẹ. Tôi lao lên giường, cùng làm theo thím. Tôi xoa đầu, nắn bóp chân tay mẹ. Còn ba tôi chạy tới, chạy lui làm theo yêu cầu của thím. Rồi thím bảo ba lấy gừng để thím cạo gió. Nhà hết gừng. Thím lại tất tả chạy về… Thím cạo gió xong, chân tay mẹ ấm lại. Mẹ từ từ mở mắt. Mẹ tỉnh rồi! Mẹ ơi! Tôi mừng quá! Tôi muốn kêu mẹ, nhưng cổ tôi cứ nghẹn lại, nước mắt chảy dài… Mẹ nhìn tôi, nhìn thím Bốn, rồi nhìn ba.

– Chị vừa bị trúng gió đó. Giờ thì không sao rồi! – Thím Bốn nói, vừa như giải thích cho mẹ, vừa trấn an tôi với ba.

Thím giúp mẹ ngồi dậy, rồi đỡ lấy ly nước gừng ấm từ trên tay ba tôi, đưa cho mẹ uống. Bây giờ tôi mới nhìn thấy ống tay áo của thím bị rách một đoạn, thòng xuống.

– Thím ơi, tay thím…

Tôi chỉ vào chỗ vết xước rướm máu trên mu bàn tay thím. Chắc thím bị gai cào lúc qua rào.

– Nhằm nhò chi – Thím mỉm cười.

Tự nhiên tôi thấy thương thím quá chừng. Tôi thầm cảm ơn thím, cảm ơn cái ngõ tắt đã giúp thím qua nhà tôi nhanh nhất, kịp lúc nhất.

oOo

Nghe tiếng ba gọi, từ bên nhà thím Bốn tôi vội chạy lại mở “cánh cửa bí mật”. Bò qua khỏi hàng rào, mới ngóc đầu dậy, tôi chạm ngay ánh mắt của… ba. Giật mình, run lẩy bẩy, tôi đứng dậy chờ cơn thịnh nộ sắp trút xuống mình.

– Vào nhà đi!

Giọng ba vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Tôi thất thểu bước theo ba vào nhà mà như một bị cáo đang bước lên trước vành móng ngựa để nghe đọc lời tuyên án! Bất giác tôi đưa tay ra sau… sờ mông…

Vào đến bếp, ba chỉ tay ra phía sàn nước bảo tôi:

– Trong chậu có có hai xâu cá rô, con đem một xâu qua cho thím Bốn.

Tôi ra sàn nước, bụng nhủ thầm: “Chuyện xử tội chắc ba để tính sau đây”. Tôi cầm xâu cá đi ra ngõ trước. Bỗng, tôi nghe tiếng ba:

– Đi ngõ sau cho lẹ.

Trời, tôi cứ tưởng mình nghe nhầm. Tôi quay lại nhìn ba, vừa sửng sốt, vừa ngờ vực. Ba hất hàm về phía sau bếp, ra hiệu cho tôi.

Đi ra cái cửa yêu dấu của mình, chân tôi chỉ muốn nhún nhảy, lòng lâng lâng một cảm giác khó tả bằng lời. Mới chưa đầy một trăm cái tích tắc mà tôi như người đột ngột bị rơi xuống vực thẳm, rồi từ vực thẳm, tôi lại được đưa lên tận mây xanh. Phải, tâm hồn tôi đang bồng bềnh trên những tầng mây tuyệt đẹp, lung linh, huyền ảo… Lần đầu tiên, tôi “công khai”, ngẩng cao đầu, đi sang nhà thím Bốn (dĩ nhiên tới cửa rào phải nhớ cúi xuống, bò qua) bằng ngõ tắt do mình “khai phá”!

“Ơi “Cánh cửa bí mật”! Tình hình bây giờ đã thay đổi, mày không cần phải “hoạt động bí mật” nữa! Có lẽ phải đặt cho mày một cái tên mới chớ nhỉ? Mà thôi, cứ là “Cánh cửa bí mật” đi! Tau vẫn thích gọi như vậy!”

Và lúc này, tôi mới lờ mờ nhận ra: Không phải đến bây giờ, ba đã biết “cánh cửa bí mật” sau cái đêm mẹ bị trúng gió!? Hèn chi, hồi nãy, ba đứng chờ tôi ngay bên cánh cửa! Chắc ba muốn tận mắt xem tôi… chui rúc ra làm sao?!

Có một điều kỳ diệu như cổ tích đã diễn ra sau đó một tuần: “Cánh cửa bí mật” của tôi đã biến mất, thay vào đó là một cái cửa rào lớn, đàng hoàng, đúng nghĩa. Tôi muốn đóng mở nó bất cứ lúc nào tùy thích, không phải lo sợ bị phát hiện. Và dĩ nhiên, ai qua lại cửa này đều thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà đi (Chứ không phải “sửa dáng”). Ý tưởng táo bạo, “công trình” lớn đó là của…tôi? Tất nhiên,… không phải! Tôi đâu dám cả gan! Đấy là của ba tôi. Cuối cùng ba cũng hiểu được nỗi niềm của con gái. Ba đã biến mơ ước của tôi thành hiện thực. Nhất ba tôi!

Facebook Comments