Tìm về hạnh phúc

8159 LƯỢT XEM

Thằng Ngân buông bàn phím máy tính, lén lút nhìn mẹ rồi cầm bật lửa châm điếu thuốc lá. Mẹ nó lườm nó quát: Phòng tập thể bé thế này, mày muốn mẹ mắc bệnh mà hút thuốc. Chứng kiến bao tấm gương ở công trường này rồi đấy, đừng sống kiểu tự do như mấy thằng thanh niên ở tập thể mà hỏng đời con ạ.
Mẹ nó lôi ra hàng loạt những tên người đang cùng làm việc trên miền công trường để răn dạy thằng con trai duy nhất. Cô bảo: Lão Bắc suốt ngày cờ bạc rượu chè đến nỗi vợ con bỏ về xuôi gia đình ly tán, tết nhất cũng chẳng dám về quê gặp vợ con. Thằng Khải phòng bên ăn phải bùa ngải nên rước một con điếm về làm vợ, giờ thì bố mẹ đã từ mặt con có nhà mà chẳng được về…
Thằng Ngân im lặng cam chịu đứng dậy đi ra ngoài thềm sân lặng lẽ đứng hút thuốc.
Chỗ nó ở là một quả đồi được người ta san lấp xây dựng những gian nhà tập thể cho công nhân đến ở. Quanh năm bốn mùa sống ở đây bốn phương tám hướng nhìn đâu cũng thấy núi rừng, Nó cảm thấy thật nhàm chán. Nó nghĩ nó giống như con thú bị giam cầm trong chiếc lồng sắt đặt giữa núi rừng, đi làm về lại bầu bạn với cái máy tính là hết ngày. Nghe tiếng cười nói từ phòng của anh Khải chị Yến nó ước mình cũng có một tình yêu để nhớ về. Anh Khải chị Yến cũng quen nhau ở miền công trường này. Trong một lần anh Khải cùng mấy người đồng nghiệp đi hát karaoke “tay vịn” ngoài thị trấn. Quen nhau mấy tháng thì anh chị làm đám cưới. Một đám cưới không có họ hàng thân thích chỉ có những người đồng nghiệp. Anh chị vừa đón đứa con đầu lòng và sống rất hạnh phúc bên nhau.
*
Buổi sáng ngoài công trường, có cậu thanh niên mới đến làm việc. Cậu thanh niên làm quen rồi hỏi thằng Ngân quê ở đâu? Thằng Ngân liệt kê ra một loạt các tỉnh thành Nam Định, Hòa Bình, Sơn La, Gia Lai, Kon Tum… khiến cậu thanh niên tròn mắt ngạc nhiên. Thấy cậu thanh niên chưa hiểu ra vấn đề nó thủng thẳng giải thích:
– Bố mẹ rời quê lên Hòa Bình làm công nhân, sau đó vào trong công trình Tây Nguyên rồi lại chuyển ra Tây Bắc làm việc.

Cậu thanh niên đầu gật gật theo cách trả lời thật thà của nó.
Cậu thanh niên lại hỏi nó đã lập gia đình chưa?
Ngân im lặng không trả lời, ánh mắt nó cụp xuống buồn bã nghĩ đến cô gái nhà ở thị trấn, mấy hôm trước nó làm quen trên mạng. Nó kể:
– Tối hôm trước, anh đưa cô ấy vào quán tạp hóa mua kem ra bờ sông. Nếu hộp kem Tràng Tiền không bị bóc dở là anh mua hết, anh mang đủ tiền mà. Thế nên anh mua có mười que.
Nó thật thà kể làm bác Bắc ôm bụng cười. Cậu thanh niên vỗ vai nó thương cảm:
– Hộp kem chỉ có mười que thôi mà anh.
– Anh biết đâu. Anh chẳng được mẹ cho tiền đi mua những thứ đó bao giờ. Tiền lương mẹ anh giữ, thuốc lá mẹ mua cả cây để hút dần, tiền điện thoại đến ngày khuyến mại mẹ mua thẻ về nhà nạp cho.
Ngân thở dài, dụi mắt tiếp tục kể về cô gái ở thị trấn với đôi mắt buồn buồn.
– Anh chuẩn bị cầm tay nó thì mẹ gọi điện bảo về. Anh vội quá lên xe nổ máy phóng về nhà luôn. Về đến nhà mới nhớ bỏ quên cô ấy ngoài bờ sông. Mười giờ tối rồi mẹ không cho ra ngoài anh cũng không quay lại đón cô ấy nữa. Sau đó, cô ấy giận chặn số không liên lạc với anh.
Ngân ngồi xuống nhặt một mẩu que hàn vẽ hình trái tim bị mũi tên đâm xuyên qua xuống nền bê tông, nó than thở:
– Mẹ cứ như vậy thì bao giờ anh mới có thể tìm thấy một tình yêu.
Cậu thanh niên vỗ vào lưng nó an ủi:
– Là bác lo cho anh thôi. Như em đi làm xa nhà muốn có người lo lắng cũng chẳng được. Nhiều lúc nhớ nhà muốn khóc.
Thằng Ngân thở dài. Nó ao ước được tự do như mấy thằng đồng nghiệp ở tập thể chẳng bị ai kìm kẹp. Tối đến là túm năm tụm bảy rượu chè. Sau cuộc rượu là đến bài bạc. Hôm nào, có thằng thắng bạc, được đề, trúng lô là lại kéo cả phòng ra ngoài thị trấn hát karaoke, hết tăng hai rồi đến tăng ba trong những quán cà fe đèn mờ có mành che. Có thằng người yêu dưới xuôi, tối đến nằm “buôn” điện thoại với người yêu cũng chẳng sợ ai để ý. Điện thoại hết tiền lại xuống mua chịu cái thẻ đến tháng lương
trả tiền là tha hồ gọi. Nó nghĩ sao mà chúng nó sướng thế tết nhất còn được về quê thăm gia đình. Năm nào tết đến nó cũng phải ở lại công trường trực tết. Chỉ khi nào dưới quê có việc quan trọng nó mới được về thăm quê.
*
Một tối, Thằng Ngân khấp khởi gấp quần áo vào ba lô chuẩn bị về quê ăn cưới ông anh họ. Mẹ nó đưa tiền cho nó bảo, đây là tiền vé xe, đây là tiền mừng đám cưới, còn đây là một trăm nghìn tiền tiêu vặt dọc đường. Thằng Ngân nhăn mặt, nó càu nhàu, con lớn rồi mẹ cho có một trăm nghìn thì làm sao con đủ tiêu. Mẹ nó gắt, cầm nhiều tiền lại sinh ra hư hỏng.
Ở đám cưới ông anh họ nó cứ quanh ra quẩn vào, chẳng biết làm gì. Động tay vào việc gì cũng có người bảo đừng động vào kẻo hỏng. Những người anh em họ của nó thì đang mải mê sắp cỗ kê phông bạt bàn ghế, ai cũng bận rộn với công việc chẳng có thời gian tiếp nó. Thấy nó cứ lóng ngóng chị họ nó bảo vào phòng bơm giúp chị mấy quả bóng bay. Chị nó đưa nó vào phòng cưới. Trên chiếc giường trải chăn ga hồng một vài người con gái đang bơm những trái bóng bay màu trắng tím hồng rồi lấy dây chỉ buộc lại với nhau. Chị họ nó nhờ cô gái đang ngồi phía đầu giường bảo nó cách bơm những quả bóng bay. Nó cảm thấy nóng tai vì đàn ông con trai mà phải nhờ con gái chỉ bảo
Nó cầm chiếc bơm, bơm thật lực khiến mấy quả bóng bay nổ tung. Mấy cô gái trong phòng nhìn nó cười làm nó ngượng chín đỏ bừng mặt. Nó bỏ chiếc bơm lấy hơi thổi căng quả màu tím. Nó buộc lại đưa quả bóng cho cô gái thì quả bóng lại nổ tung bởi nó nắm chặt quá. Ngượng ngùng mãi nó mới bắt đầu nói chuyện làm quen với cô gái tên là Nhài. Nhài là bạn thân của chị họ nó. Nhài đang dạy trường mầm non xã. Cách nói chuyện của nhài cũng mềm dịu như cách cô giáo dạy học sinh mẫu giáo khiến nó cảm mến và thích nhìn vào đôi mắt của Nhài.
Trước ngày về lại công trường, Nó muốn mua tặng Nhài một món quà. Nó đếm đi đếm lại, tính toán cân nhắc số tiền mẹ nó đưa cho. Suy đi tính lại đến đâu cũng thấy thiếu trước hụt sau dù là món quà có giá trị thấp nhất. Nó chợt nhớ đến giỏ phong lan nó mang về. Cây phong lan nó hái trên núi rừng Tây Bắc đang hé nở những nụ hoa màu tím.
Tối ấy nó bảo chị họ đưa đến nhà Nhài. Nó ngượng nghịu tặng Nhài giỏ phong lan rồi lấy hết can đảm xin số điện thoại của Nhài.
*
Thằng Ngân trở lại công trường sau đợt nghỉ phép. Gặp cậu thanh niên nó khoe về quê quen được cô bé ở quê tên Nhài xinh lắm. Nhài có đôi mắt to tròn lại trong veo. Là cô giáo dạy mầm non ở xã. Nhài hát hay lại hiền nữa!
Ngân nói chuyện với cậu thanh niên mà đôi mắt cứ nhìn ra con đường chạy xa xăm về phía đồng bằng. Nó tự hỏi giờ này Nhài làm gì, ăn cơm chưa, có nhớ đến nó không? Nó nhắn tin Nhài trả lời nhưng sao nó cảm thấy Nhài thờ ơ lạnh nhạt với nó. Nó nghĩ cũng phải thôi! Nó là thằng thanh niên công trình nay đây mai đó, chưa biết ngày mai mình sẽ đi đâu. Nó chẳng có chút gì vững chắc để tạo dựng niềm tin cho Nhài!
Ăn cơm tối xong, Ngân không chơi game như mọi khi, nó ra sân gọi điện cho Nhài. Hiếm hoi lắm nó mới được về quê nên nó gửi gắm tình cảm với Nhài bằng những cuộc trò truyện qua điện thoại. Càng ngày nó cảm nhận Nhài cũng quý nó, Nhài hỏi thăm công việc của nó, dặn dò nó giữ gìn sức khỏe. Một đêm, nó mơ được gặp Nhài trên chiếc cầu Ô Thước trong hình hài của Ngưu Lang – Chức Nữ. Đôi uyên ương vừa kịp nắm tay thì một con quạ bị sảy cánh cây cầu hạnh phúc gãy đôi. Nó chắp nối cây cầu hạnh phúc ấy bằng những tin nhắn quan tâm đến Nhài sớm tối trưa chiều.
Sáng chủ nhật thằng Ngân mang hộp xôi ra công trường ăn ngấu nghiến. Bác Bắc hỏi:
– Ăn uống thế này để dành tiền cưới vợ hả?
Ngân tủm tỉm cười, thật thà kể:
– Hôm qua, Nhài bảo rất muốn được gặp cháu. Cháu ăn sáng tiết kiệm để dành tiền về quê thăm người yêu. Mỗi ngày ăn xôi hết 5 nghìn để dành được 15 nghìn. Chỉ dành dụm ba tháng là đủ tiền vé xe về thăm nhài.
Bác Bắc thở dài lắc đầu:
– Mẹ mày kìm kẹp mày quá. Cứ như mấy thằng ở tập thể, lúc nào kẹt tiền chỉ cần xuống kế toán vay lãi là có ngay tiền ăn chơi. Lương lậu lấy về toàn âm, tiền bạc nướng hết vào trò đỏ đen, gái gú…
Tối ấy, Ngân đứng ngoài sân tay xoay xoay chiếc điện thoại Nó ước giá như lúc này nó được ở bên cạnh nói chuyện với Nhài…
Cậu thanh niên đi ngang qua phòng không thấy nó gọi điện như mọi khi tò mò hỏi. Nó bảo điện thoại hết tiền chưa đến ngày khuyến mại mẹ chưa nạp thẻ cho rồi lại ngước mắt lên bầu trời nhìn theo mảnh trăng khuyết mờ. Nó nghĩ tình yêu của nó và Nhài cứ như hai mảnh trăng. Chẳng biết hai mảnh trăng có thể ghép thành vầng trăng tròn hoàn chỉnh khi mà mẹ nó luôn ngăn cấm tình yêu của nó và Nhài.

Một lần vô tình nhìn thấy nó ngắm ảnh Nhài trong điện thoại, mẹ nó gắt:
– Tao cấm tiệt nghe chưa, lớn rồi tìm đứa nào tử tế mà yêu. Tao nghe họ hàng nói nhiều điều không tốt về gia đình con Nhài. Mẹ nó chửa hoang sinh ra nó. Con gái người nhỏ bé thế sau này sinh con đẻ cái thế nào được…
– Mẹ cứ như thế thì con yêu ai được.
Ngân hậm hực đi ra sân. Nó cảm thấy tù túng, chật hẹp trong chính căn nhà nó đang sống. Nó ao ước có một nơi cho riêng mình nơi đó sẽ chỉ có tiếng cười của Nó và Nhài, không có những chát chúa cáu gắt của mẹ…
*
Một buổi chiều Ngân cùng cô Minh đi chợ về. Chiếc xe chưa kịp tắt máy, nó nghe thấy giọng anh Khải gọi mượn xe đưa con đến bệnh viện. Anh Khảỉ chở chị Yến bế đứa bé vội đi mất hút sau con ngõ của hai dãy nhà tập thể úp mặt vào nhau.
Tối muộn, anh Khải về trả xe. Mọi người hỏi tình hình thằng bé. Anh Khải không nói chỉ thở dài trả lời mọi người bằng cái lắc đầu tuyệt vọng. Ngân thấy trên ngón tay anh Khải vẫn còn miếng bông gòn cầm máu vết chích xét nghiệm, khi nó nhận lại chiếc chìa khóa xe.
Một thời gian sau, đứa con đầu lòng của anh Khải chị Yến qua đời. Sau biến cố ấy anh chị lặng lẽ rời bỏ công trường không từ biệt ai. Căn phòng của anh chị trở thành nơi lý tưởng để Ngân gọi điện mà chẳng bị ai làm phiền.
Gần khuya, nó vào gian sau định rửa mặt cho tỉnh ngủ vô tình nhặt được mảnh giấy bị đốt cháy nham nhở, là kết quả xét nghiệm trong bệnh án, kết quả dương tính với HIV. Nó rùng mình chợt nhớ đến vết chích trên ngón tay trỏ của anh Khải. Sẵn cái bật lửa nó châm lửa đốt cháy mẩu giấy còn sót, cất dấu một bí mật.
Ánh lửa bập bùng hắt lên bức tranh đôi trai gái đang cười đùa với nhau trên chiếc xe đạp đôi được cắt ghép trong bộ phim hàn quốc. Nó thấy nhớ Nhài. Mấy đêm nay đôi uyên ương Ngưu Lang – Chức Nữ lại hiện diện trong giấc mơ của nó. Lần này giấc mơ đẹp hơn, nó mặc áo Tân Lang còn Nhài mặc áo Tân Nương ôm nhau hạnh phúc trong vòng tay trên nhịp cầu chắp nối nhân duyên.
*
Một sớm khi tiếng gà rừng vừa gáy chuyển canh, Ngân thức giấc, rón rén mở cánh cửa sang phòng anh Khải lấy ba lô quần áo chuẩn bị từ hôm trước, nó đi đường tắt chui qua hàng rào kẽm gai đi về phía bến xe. Nó ngó nghiêng tìm chuyến xe đúng tuyến. Bỗng giật mình bởi cái vỗ vai. Bác Bắc bỏ đống hành lý lỉnh kỉnh xuống đất hỏi nó:
– Dành dụm đủ tiền về quê thăm người yêu rồi à?
Nó khẽ gật đầu mỉm cười rồi bắt tay từ biệt bác Bắc.
Bác Bắc lục ba lô đưa cho thằng Ngân một vật màu xám bạc:
– Bác tặng cháu đây là đôi nhẫn bác làm bằng nhôm thôi định mang về hàn gắn tình cảm với bà xã nhưng có khi chúng cháu cần hơn.
Bác Bắc từ biệt nó lên chuyến xe khác tuyến về xuôi
Chiều hôm ấy, Thằng Ngân đứng đợi Nhài đến đón trước cổng bến xe. Nó nhìn quanh con đường trông ngóng, kiếm tìm dáng hình thân thuộc của Nhài.
Khi ấy, một người đàn ông mù lòa đẩy chiếc xe lăn cùng bà lão tàn tật ngang qua mặt nó. Bà lão chìa chiếc nón rách về phía nó. Nó bỏ vào chiếc nón vài đồng tiền lẻ. Tay nó bỗng chạm phải bàn tay đeo chiếc vòng ngọc cũng đang đặt tiền vào chiếc nón. Nó ngước lên nhìn là: Nhài. Nó và Nhài nhìn nhau trìu mến, quên cả gật đầu đáp lại lời cảm ơn rất nhỏ của bà lão tật nguyền.
Nó song hành cùng Nhài trên con đê dẫn về quê hương. Nhài bảo nó ngồi lại trên bờ đê ngắm con sông quê hương trước khi lên con đò cuối ngày sang sông. Gió chiều lay những khóm tre, lá vàng rụng xuống như những con thuyền nhỏ thong dong trôi trên sông. Cảnh sắc bình yên quá đỗi làm nó chạnh lòng nhớ đến những năm tháng ở công trường ồn ào bụi khói, chỉ toàn đàn ông con trai khiến trái tim nó luôn khao khát kiếm tìm một tình yêu. Giờ thì nó đã bên cạnh Nhài. Nó không còn phải ngước lên bầu trời nhớ nhung tưởng tượng ra ánh mắt Nhài. Nó ghé môi vào tai Nhài thì thầm rất khẽ: Anh rất nhớ em. Lần đầu tiên nó có khoảng cách rất gần với một người con gái. Nó choàng tay ôm Nhài. Nhài đỏ mặt lặng yên trong vòng tay ấm áp của nó. Nó tựa cằm lên vai Nhài nhìn về phía dòng sông. Ở đó, một người phụ nữ đội chiếc nón cũ đang chèo chiếc thuyền nan đưa một đứa bé sang sông. Trên vai đứa bé vẫn đeo chiếc cặp sách, trên cổ vẫn quàng chiếc khăn đỏ. Mái chèo khua nhanh đưa chiếc thuyền trôi về phía căn nhà ven sông. Người phụ nữ chèo thuyền và người phụ nữ gặp ở bến xe khi nãy làm nó ứa nước mắt nghĩ về mẹ. Nó nhớ ngày một người đồng nghiệp đến nhà báo tin rằng bố nó bị tai nạn lao động. Nó và mẹ chạy ra đến nơi thì bố nó chỉ kịp thều thào bảo mẹ nó là hãy chăm sóc nuôi dạy nó lên người rồi tắt thở.
Sau khi bố mất, mẹ đã khước từ bao nhiêu người đàn ông để dành tất cả yêu thương chăm sóc cho nó. Giờ này chắc mẹ cũng đang rất lo lắng vì không gọi điện được cho nó.
Nó cảm nhận hơi ấm từ thân thể của Nhài đang truyền sang nó. Nó lại nghĩ về những lần mẹ nó ngăn cản, cấm đoán nó yêu Nhài. Hai người phụ nữ quan trọng nhất của cuộc đời nó không muốn đánh mất lìa xa một ai. Nó hít một hơi thật sâu lấy hết can đảm bảo Nhài cùng nó về gặp mẹ. Nó tin rằng bằng tình yêu nó và Nhài dành cho nhau, mẹ sẽ chấp nhận cho nó và Nhài ghép thành một vầng trăng. Nó nắm tay Nhài đi về phía bến xe.
Nó vào bến mua hai vé xe chặng khứ hồi. Nó đưa nhài về gặp mẹ. Xe chuyển bánh mang yêu thương đi về phía mặt trời.

Facebook Comments