Trở về

10965 LƯỢT XEM

1.

Thi thẫn thờ ngồi bên mâm cơm, vẫn chỉ là một mình chị. Phía bên kia là bóng chị đang in trên bức tường, lặng im nhìn chị như đang mỉa mai, giễu cợt. Mâm cơm này lẽ ra, nếu không phải tại chị thì bát đũa đã đều có đôi. Chị và anh sẽ vừa ăn vừa truyện trò về công việc, về con cái, về việc học của cu Bi. Cả nhà sẽ vang lên tiếng cười rộn rã bởi những câu chuyện không đầu không cuối của đứa con trai lém lỉnh…Nhưng tất cả đã quá muộn….

Ánh trăng rằm xuyên qua kẽ những chiếc lá dừa, len lỏi qua song cửa sổ thưa, soi tỏ gương mặt đằm thắm nhưng chứa đầy những đau khổ, hối tiếc của chị. Anh chị đã có một cuộc hôn nhân đẹp như mơ và một cậu con trai kháu khỉnh. Chị vốn dĩ rất hài lòng về điều đó. Anh hiền lành, anh yêu chiều chị. Anh là một người chồng đầy trách nhiệm. Thế mà chị, chỉ vì những phút say nắng mà một người đàn bà đã ngoài ba mươi lại không phân biệt được đúng sai. Chị đã mê muội, đã mù quáng chạy theo cái gọi là tình yêu bởi những lời đường mật của một gã đàn ông mới quen chưa được bao lâu.

Gã là một nhân viên lái xe của công ti bảo hiểm chị vừa xin vào làm. Với ngoại hình bắt mắt và có duyên ăn nói nên hắn rất được lòng mọi người, đặc biệt là cánh phụ nữ. Chị cũng nằm trong số đó. Lúc đầu, mới vào công ti, chị cũng chỉ cười xã giao mỗi khi gã buông lời bông đùa. Nhưng rồi, dần dần, chẳng hiểu từ lúc nào chị lại thấy nhớ nụ cười và những lời trêu đùa có cánh của gã. Chị thấy thiếu khi một ngày gã không đến công ti. Để rồi   chuyện chị không lường trước được đã xảy ra. Gã chủ động mời chị đi uống cà phê, đi ăn và thỉnh thoảng là những món quà… Thi bắt đầu so sánh người chồng chân lấm tay bùn và chất phác ở nhà với gã đàn ông khéo lấy lòng phụ nữ này. Và chị ngã vào vòng tay của gã từ lúc nào không hay. Người đàn bà ngoài ba mươi trong chị đã không còn nữa. Chị dường như đã trở lại là một cô gái mới lớn, thích những món quà bất ngờ, thích những lời đường mật. Chị say đắm trong những nụ hôn, trong vòng tay cuồng si của gã. Chị hối tiếc tại sao đến bay giờ mới gặp gã. Chị nghĩ rằng gã mới là tình yêu đích thực của đời mình. Mái ấm gia đình chị vun vén trân trọng bấy lâu nay đã không còn ý nghĩa với chị bằng gã. Chị rũ bỏ tất cả…

Sau khi Thi li dị, gã nhanh chóng chuyển đến ở hẳn trong ngôi nhà của chị. Thi phơi phới như thủa thanh xuân. Chị không màng đến những lời khuyên can của người thân, của bạn bè. Ngay cả sự phản đối kịch liệt của đứa con trai duy nhất cũng không lay chuyển được chị. Thằng bé bất mãn, không ở với mẹ đã đành. Đến ba nó cũng giận và xách quần áo sang ở nhà bà ngoại. Thi cũng mặc kệ.

Thi cung phụng tình nhân như một ông hoàng. Còn gã, chẳng mang lại gì cho chị ngoài những lời đường mật. Nhưng với Thi, chị chỉ cần có thế. Bởi bao lâu nay cuộc sống của anh chị đã không còn những lời có cánh nữa. Nói đúng hơn, chồng chị là một người hiền lành, có giọng nói rất ấm, nhưng lại ít khi dành cho chị những lời ngọt ngào như gã.

Thỉnh thoảng Thi cũng nghĩ đến con, định sang thăm nó nhưng lại thôi vì chị biết thằng bé giận mình lắm. Những lúc như vậy chị lại tự nhủ, trẻ con, nhanh nhớ, nhanh quên. Rồi thằng bé sẽ ổn. Nhưng Thi đâu ngờ rằng, vết thương mà chị gây ra cho con lớn hơn mình nghĩ. Bởi chị quên rằng  thằng bé đã là một học sinh lớp sáu. Lứa tuổi đang rất cần vòng tay yêu thương của một gia đình êm ấm.

Chiều nay, Thi về sớm hơn một chút để nấu vài món ngon đãi khách. Chị không biết khách là ai, nhưng chỉ cần gã nói là chị răm rắp nghe theo. Thức ăn vừa chuẩn bị xong, chị nghe ngoài cổng có tiếng còi xe inh ỏi. Là gã và hai người nữa, hai người đàn ông Thi chưa gặp bao giờ. Thi mở cổng, chẳng ngại ngần đặt lên má gã một nụ hôn và đon đả mời khách vào nhà. Chị không để ý ánh mắt những vị khách nọ và cũng không để ý gã đang nhếch mép cười cùng cái nháy mắt đầy ngụ ý với hai người bạn. Bữa cơm diễn ra thật vui vẻ. Thi nóng bừng hai má khi Nam, một trong hai vị khách nọ không ngớt lời khen:

– Công nhận ông Huy may mắn thiệt. Đến tuổi này rồi mà còn có cô người yêu xinh đẹp và chiều chuộng mình đến vậy.

– Ừ, ông đang ghen tị đấy hả? Gã trả lời và cũng trêu chọc lại bạn.

– Ghen chứ sao không? Tôi đang cô đơn đây.

– Nếu muốn, tôi sẽ tìm hạnh phúc cho ông.

Nghe họ nói chuyện, Thi cũng vui vẻ cười theo những câu bông đùa ấy. Chị vẫn không để ý đến những cái nhếch mép hay những cái nháy mắt hai người bọn họ dành cho nhau. Cơm nước xong xuôi, Tài, một trong hai người bạn ra về trước. Chỉ còn gã và Nam vẫn ngồi uống trà và trò chuyện với nhau. Thấy Thi loay hoay với mớ chén bát, gã ra kéo chị vào và ngọt ngào nói:

– Thôi nào vợ yêu của anh, mấy việc lặt vặt ấy để sáng mai anh làm cho. Còn bây giờ thì vào đây nói chuyện với bạn anh một chút.

Chị mỉm cười hạnh phúc và bước vào ngồi tiếp chuyện Nam cùng với gã.  Nam mời chị uống trà, gã gạt ngay đi:

– Vợ tôi không biết uống trà. Với lại uống trà ban đêm, mất ngủ, phụ nữ sẽ sinh ra nhiều nếp nhăn đó. Để anh pha cho em ly sữa nóng nhé.

Nói rồi gã nhanh chóng đi xuống bếp. Nam nói với theo:

– Ông thì vợ là nhất rồi.

Câu nói của Nam càng khiến Thi ngất ngây hơn trong hạnh phúc. Chị nhìn theo gã với đôi mắt đầy yêu thương. Đón ly sữa từ tay gã, Thi nhấm nháp từng ngụm. Cùng là một ly sữa nóng, nhưng ly sữa gã pha, chị lại không muốn uống hết ngay. Thấy vậy gã giục Thi:

– Uống nhanh đi em, không nó nguội mất.

– Phải rồi, sữa nóng thì phải uống nhanh, nguội sẽ mất ngon. Nam phụ họa.

Thi uống một hơi hết ly sữa. Chợt chị thấy đầu óc hơi váng vất. Mắt chị như đang có hàng nghìn con đom đóm nhảy múa. Chị vịn vào cánh tay gã:

– Em thấy khó chịu quá, hình như là trúng gió.

Gã tỏ ra sốt sắng:

– Để anh đưa em vào nghỉ.

Vừa dìu Thi đi, gã vừa quay lại nói với Nam:

– Ông chờ chút nhé, chút xíu thôi…

Thi chìm vào giấc ngủ, giấc ngủ không sâu. Trong mơ màng, chị cảm nhận được hơi thở của gã, bàn tay của gã…và những nụ hôn. Chị đê mê trong giấc mộng.

Sáng hôm sau, Thi tỉnh dậy từ rất sớm, chị thấy mỏi nhừ, chân tay rã rời như vừa trải qua một cơn ốm rất nặng. Vịn bờ tường, bước ra ngoài, chị thấy Nam đang say ngủ trên tấm phản, còn gã đang nằm hút thuốc trên chiếc võng trước sân. Chị định ra ngồi nói chuyện với gã, nhưng thấy đầu vẫn còn đau nên quay lại phòng nằm nghỉ. Lúc này gã đã hút xong điếu thuốc, đi vào phòng. Nếu là ngày thường có lẽ Thi đã bật dậy và ôm chặt lấy gã. Nhưng hôm nay chị thấy mệt quá. Khi mệt, chị sợ luôn cả mùi thuốc lá. Chị vẫn nằm im giả vờ ngủ. Và rồi lại chìm vào giấc ngủ chập chờn…

Khi chị tỉnh hẳn thì gã và Huy đang ngồi uống trà. Họ đang nói với nhau điều gì đó, Thi nghe không rõ. Nhưng chị nghe loáng thoáng hình như có tên mình trong câu chuyện. Thấy tò mò, chị ra ngoài và đứng phía sau chiếc tủ kính.

– Ông phải giữ đúng lời nhé. Chiếc xe nay là của tôi – Thi nghe rõ giọng của gã

– Tất nhiên rồi, bọn tôi lừa ông làm gì. Mà công nhận ông cao tay thật. Có thể làm nàng xiêu lòng chỉ trong hai tháng

Thi mỉm cười. Hình như là Nam đang khen ngợi tài chinh phục người đẹp của gã. Điều đó lại càng làm chị hãnh diện bởi chị thấy mình vẫn còn trẻ trung, nhan sắc.

– Ông thấy sao, hồi tối ấy? Gã hỏi

– Rất ok. Vậy mà lâu nay ông hưởng thụ một mình…

Thi băn khoăn, họ đang nói về chuyện gì vậy nhỉ. Chị nhớ lại những chuyện xảy ra tối qua. Không có gì đặc biệt ngoài việc ai cũng tấm tắc khen chị nấu ăn ngon. Chị lại cười nụ. Có lẽ họ khen tài nấu ăn của chị.

– Nếu ông muốn, lâu lâu cứ đến, nhưng phải hậu tạ đậm nhé.

– Tưởng chuyện gì, hậu tạ hả, chuyện nhỏ thôi. Cả chiếc xe tôi còn không tiếc nữa mà. À đây, giao xe cho ông luôn. Giấy tờ trong cốp nhé.

Gã cầm chiếc chìa khóa xe bò vào ngăn bàn. Thi thấy gã nhếch mép cười. Nụ cười chưa bao giờ chị thấy ở gã.

– Mà công nhận cô ấy tuyệt thật. Chỉ có điều tối qua cô ấy không tỉnh táo lắm nên…  Nam bỏ lửng câu nói.

– Nói nhỏ thôi, cô ấy nghe thấy bây giờ !- Gã nhắc Huy

– Ông bảo cô ấy còn ngủ cơ mà

– Ừ thì ngủ, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Cô ấy mà biết  tôi cá độ với ông để cửa đổ cô ấy là to chuyện liền. Còn nữa, phải bí mật để cùng hưởng thụ nữa chứ.  Cô ấy rất tuyệt, tối qua ông cũng thấy còn gì…

Tai Thi ù đi, chị không còn nghe thấy gì nữa. Đôi chân chị run lẩy bẩy, chị ngã khuỵu xuống. Nghe tiếng động, hai gã đàn ông bật dậy. Cả hai đứng sững  trước ánh mắt đầy căm hờn của chị. Thi đau đớn, tủi nhục. Chị không ngờ kẻ mà chị đã rũ bỏ hạnh phúc gia đình để chạy theo ấy lại là một tên đểu cáng. Thì ra bấy lâu nay, gã rót vào tai chị những lời đường mật không phải vì yêu thương gì chị. Tất cả chỉ là vì lời cá độ đê hèn kia. Và cả âm mưu bẩn thỉu của hai gã đàn ông khốn nạn. Chị gào lên như một con thú bị thương. Chị nhào tới định cào xé chúng cho hả giận. Nhưng chị lại ngã khuỵu xuống. Thi mơ hồ nhớ lại chuyện tối qua. Chị đã trở thành trò tiêu khiển của những kẻ thác loạn kia. Trời ơi. Chị đau khổ, vật vã…

– Thi, em bình tĩnh đi, hình như em đang hiểu lầm chuyện gì đó phải không ?

Vẫn là giọng nói của gã. Giọng nói ngày thường chị vẫn nhớ nhung. Mà sao giờ đây chị thấy thật ghê tởm. Chị dùng hết sức mình hất tay gã ra :

– Đừng đụng vào tôi, đồ hèn.

– Em nói gì lạ vậy ? Gã vẫn tỏ ra ngạc nhiên

– Lạ sao ? Anh thấy lạ sao? Anh cũng biết lạ sao? Anh giải thích cho tôi đi, chiếc xe anh nhận được, lời hứa hẹn của anh với tên khốn nạn kia, các người đang làm gì với tôi thế này.

– Cô tưởng cô có giá lắm chắc – Gã đột nhiên đổi cách xưng hô- Cô nghĩ là tôi yêu cô ?

Thi há hốc miệng. Gã cười khẩy :

– Đúng, tôi đến với cô là vì chiếc xe này đấy. Cô tưởng cô tốt đẹp lắm chắc! Cô cũng chỉ là người đàn bà phản bội chồng con thôi. Loại như  cô tìm đâu chẳng được.

– Đồ khốn nạn, anh im đi !

– Tôi khốn nạn. Cô lừa dối chống, rũ bỏ tất cả để theo tôi, một thằng đàn ông mới quen vài tháng. Tôi và cô cũng giống nhau thôi…

– Cút đi, anh cút khỏi nhà tôi..

Thi quỳ xuống nền nhà, nức nở. Chị không biết gã cùng với tên bạn đểu cáng đã bỏ đi từ lúc nào….

3.

Kể từ cái ngày đau đớn nhục nhã tưởng chừng như muốn chết đi sống lại ấy, Thi vẫn sống một mình trong ngôi nhà trống vắng. Ngôi nhà ghi dấu biết bao kỉ niệm êm đềm bên người chồng hiền lành. Ngôi nhà đã ghi lại một vết thương lòng không bao giờ liền cho cả chị và anh. Đã nhiều lần Thi định tìm đến cái chết để khỏi bị đau khổ dằn vặt. Nhưng chị lại không cho phép mình làm điều đó. Chị cần phải sống, để đau khổ, để trả giá những gì đã gây ra cho anh. Hơn nữa còn vì cu Bi. Nghĩ đến đứa con trai, lòng chị lại quặn thắt. Thằng bé giận chị đến mức không muốn gặp mặt mẹ.  Mỗi lần nhớ con, chị chỉ biết đến trường, nhìn thằng bé từ xa rồi trở về mà day dứt. Chị cũng không còn mặt mũi nào để nhìn mặt bạn bè và người thân. Ngay cả ba mẹ chị cũng vẫn chưa tha thứ cho lỗi lầm của đứa con gái mà họ vốn rất yêu chiều. Đã bao lần trong giấc ngủ đầy mộng mị, chị mơ đến mái ấm ngày xưa. Rồi những kí ức đau đớn laị hiện về. Tỉnh dậy, chị thấy gối ướt đẫm nước mắt.

Sáng nay, Thi xin nghỉ làm vì thấy mệt. Bỗng dưng chị thấy nhớ con đến quay quắt nên muốn sang thăm thằng bé. Chị vẫn biết dù có sang thằng bé cũng không thèm gặp mặt. Nhưng hôm nay chị muốn xin lỗi con về tất cả những gì chị đã gây ra. Chuẩn bị xong vài món ăn con thích, Thi vào phòng thằng bé định nghỉ ngơi một chút trong khi chờ con đi học về. Vừa nằm xuống, chị khựng lại bởi chiếc gối có gì đó cứng cứng bên trong. Là một quyển vở. Thi Thấy lạ. Con trai chị vốn ngăn nắp từ nhỏ thì làm gì có chuyện đoảng đến mức bỏ nhầm vở vào vỏ gối. Chị mở ra xem..

Ngày…

– Con nhớ mẹ lắm. Mẹ biết không… Mấy tháng nay con muốn gặp mẹ, muốn ăn cơm mẹ nấu…Con muốn cuối tuần cả nhà mình lại về nội về ngoại chơi. Nhưng…

Ngày…

– Con nhớ mẹ…nhớ đến nỗi không thể học được, không ăn được. Vậy mà sao mẹ  không thèm về thăm con. Mẹ quên con thật rồi…  

Ngày…

Hôm nay con muốn gặp mẹ. Con đã trốn học để về nhà mình…Con đã thấy mẹ khóc. Con muốn vào ôm mẹ khi mẹ ngã xuống đất. Thấy mẹ khóc con đau lòng lắm…

Thi ôm chặt lấy quyển vở. Tim chị như có ai bóp nghẹt lại. Chị không thể thở nổi. Trời ơi. Chị đã làm gì thế này ? Chị đã phá vỡ tổ ấm hạnh phúc của mình. Chị khiến đứa con trai bé bỏng bị tổn thương. Và bây giờ lại khiến vết thương của thằng bé lan rộng hơn nữa khi để nó chứng kiến cảnh ê chề nhục nhã của mình. «Con nhớ mẹ…nhớ đến nỗi không thể học được, không ăn được. Vậy mà sao mẹ  không  về thăm con. Mẹ quên con thật rồi…» Những dòng chữ đẫm nước mắt ấy cứ nhảy múa trong đầu chị. Thi không đủ can đảm để gặp mặt thằng bé. Chị trở về ngôi nhà lạnh lẽo của mình với những day dứt khôn nguôi.

Những vệt sáng của trăng vẫn soi trên gương mặt chị, lúc mờ, lúc tỏ. Cái bóng phía bên kia  tường vẫn im lìm nhìn chị giễu cợt, mỉa mai….

Bất giác, Thi giật mình khi có bóng người lướt qua bên cạnh. Chị chưa kịp định thần thì cái bóng ấy ôm chầm lấy chị. Là cu Bi. Thằng bé thổn thức:

– Mẹ về với con nhé. Con nhớ mẹ…con rất nhớ mẹ…

Những giọt nước mắt nóng hổi của thằng bé ướt đẫm vai Thi.

– Ba cũng nhớ mẹ lắm. Là ba chở con về đây…

Chị nghẹn ngào ôm chặt lấy con:

– Mẹ sẽ về và không bao giờ rời xa con dù chỉ một ngày. Mẹ xin lỗi con trai…

Ánh trăng rằm vẫn an nhiên khi mờ khi tỏ xuyên qua những kẽ lá. Dưới ánh trăng ấy, người mẹ lạc lối đã tìm được đường về trong vòng tay đứa con trai nhỏ. Người mẹ lầm lỡ đang thầm cảm ơn cuộc đời đã đưa con trở về bên chị. Và ngoài hiên, có một người đàn ông đang lặng lẽ lau những giọt nước mắt. Người đàn ông ấy từng rất hận chị. Hận đến mức tưởng chừng như không bao giờ có thể tha thứ cho chị. Người đàn ông ấy đã trải qua những tháng ngày bất lực khi nhìn đứa con trai nhỏ len lén về nhà nhìn mẹ từ đằng xa rồi ngồi bên hàng rào khóc một mình. Và người đàn ông ấy hiểu rằng con trai  anh cần có một gia đình êm ấm. Ngày mai, anh sẽ đưa con trai trở về một gia đình mới. Một gia đình vừa vượt qua một cơn bão lớn…Và hạnh phúc sẽ lại trở về với những con người vẫn đong đầy yêu thương.

Tạ Hương Nhuận

 

 

 

 

 

Facebook Comments