Yêu em

2199 LƯỢT XEM

( Phần 1 )

Tình cảm qua mạng …… liệu nó có thật sự tồn tại ?

“ Tâm hồn mỗi ngưòi giống như một cái kho với đầy rẫy những bí mật nhưng bị khóa im lìm.Vậy nếu bạn may mắn , Thật sự may mắn thì trong cả cuộc đời mình bạn sẽ gặp đựoc một đôi người nắm trong tay chiếc chìa khóa khả dĩ có thể giải mã đựoc những bí mật của con tim. ”

(Thái Trí Hằng)

1 – Kho Tàng

Khi tôi gặp cô ấy tôi đã nghĩ ngay đến chiếc chìa khóa đó, chiếc chìa khóa khả dĩ và duy nhất trong đời tôii có thể mở ra và giải mã được những bí mật của con tim. Ấy vậy mà tôi đã đánh rơi mất.

Từ bao năm nay tôi luôn sống hết mình bên máy tính. Ăn cũng cạnh game, ngủ cũng cạnh game, chơi MU tôi không mạnh mặc dù qua mấy năm ròng vẫn thua kém bao ngưòi nhưng vì thói quen của tôi không phải train level mà là đi PK. Ngoài đời tôi chỉ là một thằng hèn, một đứa bỏ đi nên tôi dốc hết tâm trí vào game. Cố tìm hiểu mọi điều về MU: công thức damage, máu, cách PK, build đồ theo từng đối thủ, build point khắc chế từng loại..v…v… Nên mặc dù reset không cao nhưng vẫn có thể thắng…. đểu được không ít.

Khi gặp em, tôi cũng như mọi lần nhưng rồi về lâu chúng tôi kết thân, tôi mời em vào hội. Cùng train, cùng chat, cùng nhau giúp đỡ, phát triển Guild thêm mạnh mẽ. Lần đầu tiên sau nhiều năm đắm chìm trong mê luội tôi đã tìm lại được chính mình , Lần đầu tiên tôi biết quan tâm đến người khác , lần đầu tiên tôi biết quý trọng bản thân, lần đầu tiên tôi biết yêu… Nhưng rồi lúc tôi chợt nhận ra tôi không thể thiếu em cũng là lúc tôi đánh mất em bằng chính lỗi lầm của mình, chính tay tôi đã vứt bỏ đi ngưòi mà tôi thương yêu hơn chính mạng sống của mình. Chỉ vì lòng tham nhất thời tôi đã mang tiếng là một thằng ăn cắp, thực chất không khác gì ngoài đời, tôi củng chỉ là một đứa bỏ đi chỉ biết những thứ tầm thường mà để mất đi cái quan trọng nhất. Em biết được việc tôi làm, thất vọng, em bỏ đi, tôi níu kéo, tôi xin lỗi, tôi hứa…

Tôi từ từ sửa đổi để trở nên tốt hơn, một tháng sau biến cố tôi đã khác hẳn lúc trước. Không còn nóng nảy, không còn cố chấp, không còn một chút gì cứng rắn trong tôi. Lúc này mọi thứ với tôi, mọi thứ mà em nói đều là sự thật. Tôi đã thay đổi vì em. Sinh nhật em tôi không biết tặng gì. Em nói em ở HN nhưng than ôi tôi lại sống ở Nam, tôi không thể gởi thiệp vì không biết địa chỉ (mặc dù đã hỏi đến 101 lần) tôi không thể gởi quà nhưng vì cùng chơi một game nên tôi quyết định kiếm một acc. Một acc không có tai tiếng, một acc thật tốt để em có thể vừa train vừa chat với tôi mà không phải lo bị ai PK. Tôi chọn : aabbcc52.

2 – Điên

Ngọc Linh, một cái tên rất tầm thường đối với bao người. Với tôi , đó là tên của chiếc chìa khóa. Một cái tên thật đẹp… Linh ơi , Em là ai, dẫu chưa tùng gặp mặt, chưa một lần đựoc nghe tiếng em nói nhưng sao tôi lại yêu mến em đến lạ lùng.

Một tháng trôi qua không có gì đặt biệt. Ngoại trừ…
– Mình làm bạn thôi nhé Q, làm bạn thôi nhé!
– Linh đang nói gì vậy, Q làm sai điều gì sao…
– Không, Q không sai gì cả, chỉ là…
– Có phải vì chuyện của T không, hay T nó nói gì với L. Q đã hứa rồi mà, Q sẽ làm mọi thứ để trả lại cho T. Linh chẳng phải đã cho Q một cơ hội sao.
– Không phải chuyện này …
– Thế tại sao ? Hơn 1 tháng nay không ai nhắc gì đến nữa, có chuyện gì sao L không nói với Q. Q phạm lỗi Q sẽ sửa mà. Vì em anh sẽ sửa đổi, vì em anh sẽ làm. Vì em… Anh yêu em, em biết mà!
– Nhưng Q à, ảo và thật khác nhau xa lắm Q à. Q chưa biết ngoài đời thật L là ai, chua hiểu hết về L. Liệu Q có chấp nhận L nếu L xấu xí, nếu L là 1 người xấu xí hay L là 1 người tồi tệ không…
– Q không sợ,dù thế nào đi nữa thì anh vẫn không thay đổi. Em ở HN, anh ở HCM. Em muốn hay cần đi nữa thì anh sẽ đến gặp em ngay. Em xấu thế nào cũng không bằng anh! Em bệnh anh sẽ chăm sóc, em cần anh luôn ở bên cạnh, em bỏ anh sẽ chờ đợi, em đi anh sẽ luôn theo em.
– Q à. Linh bị bệnh, L đang bệnh rất nặng. Để nói chuyện với Q, L phải ráng sức cố gắng từng lúc để giữ cho tình bạn mình không mất đi trong khi Q đang cố gắng níu giữ những thứ không thể. Q không hiểu gì cả, chẳng hiểu gì hết.
-…
– Vậy Q còn chơi nữa không, L gởi Q aabbcc52 nhé.
– Cô bán hay cho ai tùy thích nhưng đừng trả lại.
– Q ơi…
– ĐỪNG NÓI GÌ NỮA!!! ( tôi gõ mạnh đánh hoa 3 chữ cuối để L hiểu cảm giác lúc này của tôi như thế nào)
Vài ngày sau tôi vào game lại cố gắng gởi mọi bức thư mà tôi có thể gởi đựoc để cố hàn gắn lại mọi chuyện, tôi xin lỗi , tôi hứa, cố làm mọi thứ để níu nhưng không hề có một lá thư gởi trả. Tôi cố gắng làm mọi việc để em nói với tôi một lời, dù là một điều tồi tệ nhưng vẫn không một lời hồi âm.

Dần dần tôi đâm ra chán nản. Với tôi ngày trước chỉ là một đứa hèn kém tìm lối thoát trong game, ngoài đời tôi chỉ là một thằng bỏ đi, một đứa không ra gì. Tôi tìm vào game như một con đường rồi dần dần trở nên vô hồn lúc nào không hay, nhưng khi em đến tôi mới nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, làm mất quá nhiều thứ rồi tôi biết tôi không thể để mất em, không thể để mất thứ mà mình không được mất, vậy mà…
Tôi không thể chịu đuọc cảm giác này, tôi căm ghét nó. Tôi không muốn. Tôi lâu nay luôn độc hành độc đoán. Nó là cái gì mà khiến tôi thay đổi như vậy. Không!

Tôi chọn cách hóa điên. Ở đời sống thật khi làm việc tôi làm những chuyện khác người, làm chuyện mà người hình thường không làm, tôi hú lên mỗi khi có người lẫn khi không người, tôi tru tréo, tôi chửi bới.Tôi ăn bánh mì với toàn ớt không phải vì tôi thích vị của nó mà vì tôi muốn mình chịu đựng tốt hơn trong cái cay, nhưng tôi lại không uống cafe vì tô ghét vị đắng, tôi ghét cái vị đắng chát của nó vì đắng là kết thúc.
Còn khi tôi ở nhà thì sao? Tôi làm mọi việc bên ngoài cũng chỉ mong quên đi cái kết quả này nhưng khi ở nhà, cạnh bên chiếc máy vi tính tôi lại muốn nhớ đến em nhiều hơn, nhớ đến ngừoi duy nhất đã khiến tôi có được tình cảm. Nhớ đến giọt nước mắt như trơ lì không hiện ra khi mẹ tôi mất, vậy mà nay nó đã rơi xuống vì em. Vì em , tôi đã khóc…

Mục Đích
Sống để làm gì, sống thì được gì khi mà mọi thứ xấu hay tốt đều hòa lẫn vào nhau…
Nhơ bẩn, xấu xa, sạch sẽ, tốt đẹp như cùng hòa lẫn vào chung một thứ được mang tên Cuộc Sống với muôn hình vạn trạng muôn màu muôn vẻ. Có người sống để theo đuổi những vật chất kim tiền, có người thì theo đuổi tự nhiên thuần khiết. Riêng tôi, tôi theo đuổi một thứ mà mình không rõ màu sắc, vừa ngọt ngào vừa đắng chát.
Một tháng sau ngày em đi tôi mới cảm thấy mình ra sao, cảm giác mình thế nào. Tôi không còn cả tin vào bất kì ai mà hoài nghi mọi thứ. Tôi nghi ngờ bạn bè, tôi nghi ngờ người thân, nghi cả anh em, nghi cả chính mình. Làm việc lẫn nghỉ ngơi đều luôn hoài nghi mọi thứ, càng lúc suy nghĩ trong tôi lại càng dày đặc hơn. Tôi dần tự đánh mất chính mình nhưng không thể rũ bỏ em ra khỏi tim. Với tôi em là tất cả.

Một tháng, hai tháng rồi ba tháng…
Gần một năm trôi qua. Một năm tuy không nhiều nhưng cũng không phải là ít với một đứa nóng nảy không quen chờ đợi như tôi. Ấy vậy mà sao tôi lại cảm thấy nó qua nhanh đến lạ thường. Một năm, hễ bất cứ khi nào gần bên máy tính tôi đều vào MU, tuy không còn chơi nữa nhưng tôi vẫn luôn hi vọng một ngày em sẽ quay về với tôi, tôi chờ đợi, tôi luôn ngồi trong tòa nhà BC sub3 Phục Hưng, tôi vẫn ngồi đó hôm nay như mọi ngày để chờ em quay lại, để chờ đợi một hy vọng, để chờ đợi một tia sáng, để chờ một mục đích. Một hy vọng mà đâu đó trong thâm tâm tôi vẫn tự hiểu rằng nó sẽ không bao giờ đến.
Mỗi người có những màu sắc riêng mà mình yêu thích, màu sắc thường thể hiện tính cách mỗi người. Nếu ngày trước tôi yêu quý màu xanh của sự tươi trẻ, của sức sống, của niềm tin, của hy vọng, màu vàng của rực rỡ thì bây giờ trong tôi chỉ còn lại hai màu đen trắng. Màu đen của kết thúc…

Hụt hẫng , đau đớn, trước khi em đến tôi chỉ là bóng đen mịt mù chỉ biết đến game. Em tới mang theo hơii ấm, mang lại ánh sáng rọi tan bao u tối trong trái tim. Tôi hạnh phúc vô bờ khi được có em bên cạnh, nay em bỏ đi tôi gần như điên loạn, Linh ơi, em là mọi thứ mà anh có, em là tất cả mà anh cần, em đi anh mất tất cả.

Anh vẫn luôn nhớ những câu hỏi bí mật mà mình vẫn thường dùng với nhau, anh vẫn không quên đi những kỉ niệm mà em đã cho anh, những lời hứa mà em tặng anh, những câu chúc ngọt ngào, những lời nói chân thật, anh không quên, anh sẽ không bao giờ quên.
Anh không sợ bóng đêm vì nó với anh là một, anh không sợ ma quỷ vì anh mong ước ma sẽ có thật, những người thân thiết xung quanh anh đều lần lượt mắc bệnh mà ra đi, anh hy vọng em không như thế mà người chết sẽ là anh, anh mong ước được thành ma, anh mong muốn sẽ luôn được bên em, anh sẽ đi theo em đến mọi nơi, sẽ dõi theo mọi bước chân em đi.

Chương 4:  Loạn
Một đêm dài như một đời , tựu một đời diễn ra chỉ trong một đêm. 7 năm…
…………………………………………………………………………………………………………………
Niềm tin dường như là thứ xa xỉ khi mà lòng người thay đổi từng phút từng giây.
Tình yêu dường như quá đắt đỏ khi mà hầu như chỉ dành cho những kẻ may mắn
Tìm được một người bạn đã khó , tìm được một người thật sự chân thành lại càng khó hơn . Thế gian người không thiếu , chỉ thiếu người tôi yêu…
Bạn biết đau đớn thật sự là gì sao ? bạn có thật sự biết đến điều đó chưa ?
Có phải đó là khi bạn khóc ra nước mắt khi nhìn thấy người thân mình mất ? đó có phải là khi bạn cười ngăn những dòng lệ rơi trong khi nó tuôn tràn vào tim ?
Đó có phải là khi bạn có được mọi thứ rồi đột nhiên mất hết tất cả
Bạn thấy đau đớn cho bản thân khi thất bại trong công việc, tuyệt vọng khi hoàn cảnh bắt buộc. Cái cảm giác ấy có phải là đau ?
Không đâu, tin tôi đi, bạn thật sự còn đang rất vui vẻ
Đó là khi bạn phải sống chỉ để chờ đợi ai đó, chờ đợi một điều gì đó. Dẫu biết chờ đợi là vô vọng nhưng bạn vẫn phải chờ. Hi vọng, niềm tin vào bản thân dường như mất hết, trong tim bạn duy nhất chỉ còn lại một sợi tơ mỏng manh của hi vọng, tuy là nhỏ nhoi nhưng bạn vẫn phải bám víu vào đó để có được
ngày mai, luôn chối bỏ mọi lý do để khiến cho sợi tơ nhỏ bấy không đứt, dù cho lý do ấy có vững vàng đến đâu có hợp lý đến đâu bạn vẫn phải từ chối. Từ chối trong sự hoài nghi
Những ký ức sẽ luôn ám ảnh không phút nào rời xa, những lỗi lầm trong quá khứ sẽ càng lớn lên theo thời gian ,những đau khổ, những dằn vặt đó sẽ luôn trong bạn. Dù cho bạn có phải uống 3 liều an thần mỗi đêm để giữ cho mình luôn an giấc, dù cho xác thân bạn khô kiệt theo thời gian, dù cho mỗi ngày trôi qua đều là địa ngục ,dù cho sống không bằng chết thì….ừh… Bạn vẫn đang sống,một cuộc sống không phải của con người nhưng cũng không hẳn là đã chết. Bạn vẫn biết suy nghĩ, vẫn có thể nói năng,vẫn ăn uống , cười đùa , bạn vẫn là bạn , dẫu cho tàn tạ hơn cả con ma đớn hèn nhất thì….bạn vẫn sống , một cuộc sống không còn là của con người.
………………………………………….
Tôi rất thích mưa, tôi rất thích màu đen, tôi thích màn đêm và ghét ánh mặt trời nỗi buồn của những thứ này, nỗi cô đơn, sợ hãi, giận dữ, tuyệt vọng , mù quáng, điên dại, yên tĩnh. Tất cả, tôi thích nó, tôi thích màu đen, màu em đã tặng tôi.
Yup, yêu thì có thể sống dc ko nhỉ. Yêu thì có chết dc không nhỉ. Nhưng quan trọng hơn vì yêu 1 người mà dám tồn tại chứ không phải sống hay chết .
Đang yêu ? được yêu ? cảm xúc là món quà lớn nhất của tạo hóa. Cảm xúc là tình yêu, là giận, là vui ,là buồn, là nộ khí xung thiên, là khóc, là hận…
Tồn tại là đau đớn nhất
Sống là khó khăn nhất
Chết là dễ nhất
Tôi cũng có đọc thấy ở 1 vài nơi viết rằng : Trái tim mỗi người không chỉ tồn tại trong ngực họ mà còn ở bên cạnh những người khác, cho dù bạn mất đi thì khi nào bạn vẫn còn nhớ về tôi, khi nào mà những ký ức về tôi vẫn còn trong tâm trí bạn. Dù khinh rẻ, dù chê bai, sỉ vả, kinh tởm, yêu thương, thù hận, quý mến, cảm thong.. Thì trong tim bạn ngày dó tôi vẫn còn tồn tại. Có lẽ hơi cực đoan hay hoa mỹ nhưng đã là niềm tin thì không chết được. Chết chưa phải là kết thúc, nó là 1 sự khởi đầu mới.
………………………………….
Em, Linh ơi. Em bỏ đi, anh chờ đợi
Em hi vọng thời gian sẽ xóa dần nỗi đau- Càng ngày nó càng khiến anh đau hơn
Em mong anh tìm được người mình cần trong cuộc sống- Vậy anh không cần sống vì ng anh cần là em
Anh xin lỗi, anh rất xin lỗi em. Nhưng anh đã tồn tại đủ lâu để thấy được điều em mong mỏi sẽ không thành sự thật được. Nó quá đen rồi, anh xin lỗi em rất nhiều. Anh không thể thực hiện theo lời thỉnh cầu mà em đã mong anh làm từ 2 năm trước. Để bây giờ, 2 năm sau. Bây giờ anh đã có được tự tin để được bước đi cùng em. Anh sẽ gặp được em, sớm thôi, không lâu nữa đâu. Nếu em không còn đó nữa thì đêm nay chúng mình sẽ gặp lại được nhau, em nhé.
8/4/2010
…………………………………………..
Mãi từ đêm đến giờ mới đủ tự tin cắt đứt gân tay, tôi sợ chết lắm chứ, nhưng tôi còn sợ phải sống hơn, tôi sợ tồn tại, sống thiếu em, tôi ko thể. Thôi rồi, kết thúc rồi.
Ai đã từng hiểu được tôi, ai đã từng trả qua cảm giác này . 2 năm thôi sao ? ng khác vẫn đợi chờ my61 mươi năm đấy . Triong số đó ai đã luôn phải nhớ từng giây từng pghút. Những càm xúc ln64 lộn, nhân cách chia nhiều phần tranh đấu trong nội tâm để giằng xé từng quyết định. Mỗi giây dài như một tháng, mỗi tháng như một năm, mỗi quyết định đều phải trải qua 1 cuộc giày xéo vô chừng mới có dc, mà có chưa chắc hẳn đã đúng. Tôi điên dại, 1 tay ngồi đánh máy, 1 tay để trong thau nước. ai đã từng phải trài qua, có ai từng hiểu dc. Ngày mai ? còn nữa không.
9/4/2010
Chương 5 : Tàn
Đêm mồng một tết ( 14/2). Cái đêm tết nguyên đáng ấy cái thằng điên này nó điên hơn bao giờ hết, nó không thể chịu nổi ý nghĩ khi mà cô ta thà ra ngoài, thà ngủ 1 giấc, thà đi đâu đó, thà nắm tay 1 thằng khác còn hơn vào nói với nó một lời, nó điên- nó cười.
14/2/2010
………………………………………………………………………………………
Sau khi đi gặp vài người, nó trở về ngôi nhà nơi mà bấy lâu nó vẫn tồn tại . Nó ngắm nhìn. Nó cầm con dao lên rồi bỏ xuống, cứ như vậy vài lần, nó tự nhủ : “ Không
Đêm nay nó không ngủ, cũng như hầu hết mọi đêm khác trong 2 năm qua nhưng đêm nay có cái gì đó lạ lắm, rất lạ. Nó như chờ đợi một điều gì đó sẽ đến, một hi vọng không mãnh liệt mà mang chút gì đó của hi vọng, một hi vọng thật sự mà nó chưa hề có trong suốt thời gian qua. Nó mong chờ người con gái đó, nó mong cô quay về, nó mong cô sẽ ngăn cản nó hay ít nhất là nói với nó một lần cuối cùng cũng được dù là những lời cay đắng. Nhưng……..tất cả những gì mà nó nhận được chỉ là nỗi cô đơn tuyệt vọng. .Người con gái đó, người dau962 tiên nói yêu nó , người đã biến nó từ một cái xác trở thành người rồi lại cho nó trở về nguyên dạng-đêm nay cô ta không tới.
8/4/2010
……………………………………..
……………………………………
Sáng 9/4/2010 . Cổ tay nó đứt, nó rồi cũng sẽ chết. Liệu có thế giới bên kia ko nhỉ?: nếu có thì nó sẽ dc làm 1 con ma để tìm L vì nó nghe nói ma có thể làm dc rất nhiều việc hoặc nếu L đã ra đi nó sẽ dc ở bên cạnh cô. Còn nếu không….. nó cũng sẽ vui mừng vì chẳng phải nghĩ ngợi gì nữa. Nó biết nếu L vẫn còn đó và nếu cô ta đã quen với ng khác thì trở ngại lớn nhất chính là sự tồn tại cũa nó, cô ta sẽ ko bao giờ chịu gặp nó nếu nó còn sống, còn tồn tại. Nhưng khi nó đã chết, chẳng có lý do gì để cô ta ko thể nhận 1 món quà nhỏ. Vả chăng nó cũng sợ , nó cũng rất sợ phải đối mặt với cô ta, nó sợ nếu tìm dc L rồi, nếu như L đã có ng khác, nó sợ nó sẽ không thể tự kiềm chế bản thân mà làm hại đến ng con gái đó, đầu ngập tràn suy nghĩ .Nó đã nghĩ và tính rất kỹ. Máu chảy đen cả thau nước….
Sáng hôm ấy, ông ấy-ba nó- tự dưng về sớm. Nó chĩ nghe kể có vậy vì lúc đó nó đang ngủ, cạnh thau nc…
…………………………………..
Sau khi “được” gia đình đưa về quê tĩnh dưỡng, 1 tháng sau nó quay về Thành phố.Nhưng ko về nhà vì ông già lo nó sẽ lại lao vào cái máy tính đó, sẽ “ chơi game “ để rồi bị lậm trong khi cả máy tính chỉ cài mỗi 1 game MU, trong khi nó chỉ vào MU để ngồi đợi, ông ta sợ nó sẽ ghiền game ( cái game gì ??? chơi kiểu gì mà ngồi 1 chỗ thế ko biết ??? )
………………….
2/7/2010
Nó sau khi đạ chịu đựng hết nổi, cái đéo gì thế này, chịu đựng con khỉ gì, nó, cái đầu nó, nó ko thể nào ngừng suy nghĩ hay ít nhất là làm chậm tốc độ, nó mệt, nó muốn kết thúc. Nó vớ lấy con dao gọ trái cây cán nhựa màu vàng, nó đưa vào hầu như ngay lập tức. Nhát dao, xuyên qua Tâm thất trái, cắm vào phổi. Lạ nhỉ, vậy mà nó cũng còn sống sao ? nó chưa từng biết đến chuyện tim bị đâm mà vẫn còn sống .Kì thật
…………………………….
…………………………………………
………………..
Chương 6: Điên
Nó đã thay đổi, chỉ sau hơn một tuần nằm viện nó đã thay đổi rất nhiều, nó ko còn trầm tính, nó ko còn khóc, nó ko còn. Bây giờ, nó chỉ cười, nó chỉ cười- cho dù chỉ một mình nó ở đó…
Vết thương do xuyên qua tim lẫn phổi nên ảnh hưởng đến giọng nói, nó ko nói dc nữa, hay ít nhất là một giọng nói của ng bình thường, ngay cả việc thở cũng khó nhọc. Mỗi lần tái lại, mỗi khi thở lúc đó, từng hơi thở ra như có từng cơn đập mạnh vào ngực trái nó. Mặc dù vậy nó vẫn giữ thói quen ngày trc, vẫn 2 gói Jet, 3 chai number one và 1 ổ bánh mì không mỗi ngày. Nó vẫn thế, có chăng thì chỉ cái đầu nó thay đổi, nó luôn hút thuốc dù trong cơn đau khi vết thương tái phát, nó hút thuốc, nó ghét cái mùi thuốc lá, nó chẳng hiểu tại sao cái đám đàn ông ngày nay lại mê thuốc lá đến vậy nhỉ, hay cũng chỉ là giống như nó, dung thuốc lá để kiềm chế bản than, để tìm kiếm bình tĩnh, khi nó mệt, nó sẽ ko phải nghĩ ngợi gì nữa, nó tiếp tục, gói thuốc đầu tiên vào sang nay chỉ còn vài điếu…Nó cười, nó cười …… nó điên, nó cười…/
Facebook Comments